Dân tộc Việt Nam từ khi dựng nước đã hình thành nền đạo đức
của mình. Điều đặc biệt dân tộc ta rất coi trọng đạo đức và được coi là
một trong những truyền thống tốt đẹp. Đỉnh cao của nền đạo đức ấy là
đạo đức Hồ Chí Minh.
Những chuẩn mực đạo đức qua các thời đại còn có nhiều bàn cãi tranh
luận, thế nhưng đạo đức Hồ Chí Minh là đạo đức cách mạng. Đạo đức cách
mạng là “Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư”.
Nền kinh tế đất nước ta không ngừng phát triển. Nhưng đồng thời với nền
kinh tế phát triển thì có sự xuống cấp của đạo đức trong một bộ phận
nhân dân, cán bộ có chức có quyền. Đó là tham nhũng, hối lộ, tha hóa về
đạo đức…
Không nên đổ lỗi hết cho kinh tế thị trường. Phải thật bình tâm nhận
xét, đánh giá để có định hướng đúng. Đạo đức Hồ Chí Minh không chỉ ở
những bài viết mà còn biểu hiện ở hành vi. Xin đơn cử một vài mẩu
chuyện về Bác Hồ để từ đó “Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn”.
 |
| |
Mẩu chuyện thứ nhất: Bác là như thế
Trong cuộc sống hằng ngày Bác cũng không dành cho mình một sự ưu đãi
đặc biệt nào. Những ngày đầu mới dành được chính quyền, Bác cùng ăn cơm
chung với anh em trong cơ quan ở Bắc bộ phủ, cũng một suất ăn bình
thờng như các đồng chí khác. Chỗ ngồi của Bác ở phía đầu bàn, Bác
thường xuống muộn và im lặng ngồi vào chỗ của mình. Trở về Hà Nội lần
thứ hai, sau khi kháng chiến chống Pháp thắng lợi, là Chủ tịch nước,
nhưng Bác không ở dinh toàn quyền cũ, lộng lẫy, khang trang, mà ở ngôi
nhà của một người thợ điện cũ, chỉ có ba phòng nhỏ đơn sơ. Cho đến ngày
17 tháng 5 năm 1958 thì chuyển hẳn sang ngôi nhà sàn gỗ mà ngày nay đã
đi vào huyền thoại trong cái huyền thoại chung đẹp đẽ của cuộc đời Bác
Hồ…
Bây giờ đây càng ngẫm, càng thấy rõ một cách sâu sắc rằng, việc một vị
Chủ tịch nước chọn chỗ ở của mình là một ngôi nhà sàn gỗ với hai buồng
nhỏ, mỗi phòng chỉ vỏn vẹn chưa đầy 10 mét vuông, không phải không mang
một ý nghĩa sâu sắc của nó, cũng như đôi dép lốp, chiếc quạt lá cọ, bộ
quần áo ka ki đã sờn, những bữa cơm thanh đạm mang đậm mùi vị quê hương
chính là cả một bài học lớn cho mọi thế hệ về đạo đức “cần, kiệm, liêm,
chính, chí công, vô tư”, điều cơ bản cần có trước hết của một cán bộ
cách mạng.
Mẩu chuyện thứ hai: Có một bức ảnh
Có một đơn vị bộ đội ở thị xã Cao Lãnh (tỉnh Đồng Tháp) trước khi lên
đường ra Bắc tập kết (năm 1954) đã sửa sang và xây lại ngôi mộ cụ phó
bảng Nguyễn Sinh Sắc để tỏ lòng tôn kính người cha đã sinh ra Bác Hồ.
Sau khi tu sửa xong, các chú bộ đội đã chụp ảnh ngôi mộ Cụ. Tháng
7-1954 các chú bộ đội tập kết ra Bắc và đã mang theo bức ảnh chụp ngôi
mộ cụ Nguyễn Sinh Sắc, các chú bộ đội đã tặng Bác Hồ bức ảnh này. Bác
Hồ rất cảm động khi nhận bức ảnh ấy. Bình thường, những tặng phẩm như
thế gửi đến Bác, sau khi xem xong, Người vẫn đưa cho các chú giúp việc
cất đi nhưng riêng bức ảnh ấy không thấy Bác trao lại.
Thời gian trôi qua… Cuối năm 1969 sau ngày Bác qua đời, khi sắp xếp lại
các đồ vật trong căn nhà sàn của Bác, các cô chú phục vụ rất xúc động
tìm thấy bức ảnh chụp ngôi mộ năm xưa. Bức ảnh ấy Bác để trên ngăn cao
nhất trong giá sách của Bác ngay kề nơi Bác ngồi làm việc. Bức ảnh được
cất cẩn thận trong một hộp gỗ đựng thiếp in hoa của khách nước ngoài
tặng Bác.
Mẩu chuyện thứ ba:Nghĩ về Mẹ
Hôm ấy, chiếc ô tô chở Bác Hồ đang bon bon trên đường. Khi ô tô đi
ngang một cổng trường học thì cũng vừa là lúc tan học, học sinh ríu rít
đổ ra các nẻo đường trở về nhà. Nhìn đoàn học sinh, số cháu gái rất
đông với những bộ quần áo đủ màu sắc, nét mặt hân hoan, hồn nhiên, Bác
Hồ bỗng nói với những người ngồi trên xe, giọng trầm hẳn, xúc động:
“Các cháu gái ngày nay được học hành sung sướng thật. Các chú có biết
không, mẹ của Bác là con một thầy giáo ở nông thôn, thế mà có được đến
trường đi học đâu!”. Nói xong, Bác Hồ lặng im suy nghĩ. Bác Hồ đang
nghĩ về người mẹ đã qua đời lúc Bác mười một tuổi.
Trần Nam Phương_Daklakonline